Chủ nhật, 18/11/2018 - 13:17
Tin mới

Những câu thơ hay về tình yêu tuyển chọn

Ai đem rắc bướm lên hoa Rắc bèo xuống giếng, rắc ta vào nàng?Ai đem nhuộm lá cho vàng?Nhuộm đời cho bạc, cho nàng phụ ta? Anh đã mất emLẽ ra là đượcAnh chẳng có emLẽ ra có được Bởi vì cần nóiVới em một lờiThì anh lại sợÂm thầm nuốt trôi Anh đến - cùng tôi đánh thức s...

Ai đem rắc bướm lên hoa 

Rắc bèo xuống giếng, rắc ta vào nàng?

Ai đem nhuộm lá cho vàng?

Nhuộm đời cho bạc, cho nàng phụ ta?

 

Anh đã mất em

Lẽ ra là được

Anh chẳng có em

Lẽ ra có được

 

Bởi vì cần nói

Với em một lời

Thì anh lại sợ

Âm thầm nuốt trôi

 

Anh đến - cùng tôi đánh thức sắc màu

Của năm tháng, thời gian, mọi vật thể

 

Áo đỏ em đi giữa phố đông

Cây xanh như cũng ánh theo hồng

Em đi lửa cháy trong bao mắt

Anh đứng thành tro em biết không.

 

Anh - người yêu của em!

Rộng lòng và chi chút

Thoáng nghĩ dại đã thấy lòng thảng thốt

Ôi, ngày mai, nếu ta - không - có nhau.

Chắc chắn ngôi nhà thân yêu giông bão sẽ ùa vào

và cuộc đời sẽ trở nên trống rỗng...

 

Bao giờ anh đau khổ

Hãy tìm đến với em

(em, một dòng sông nhỏ

Em, một ánh sao đêm)

 

Đâu chỉ có mùa xuân

Mới vàng hoa rực rỡ

Đâu chỉ riêng mặt trời

Xua tan đi giông tố

 

 

Bao giờ cũng vậy: niềm vui sướng

đi trước, đau buồn kế tiếp sau.

 

Bỗng lại gặp nhịp tim mình nồng nhiệt thế

 

Chỉ khoảng cách giữa anh và em,

Giữa anh và em

Mà chúng ta biết trước

Là khoảng cách không bao giờ vượt được -

Dù cả bằng đôi cánh của tình yêu.

 

Chú rể quay đầu ngoái lại

Anh nhìn thấy nơi đâu cũng thấy

Toàn là cặp mắt cô dâu.

 

Cô dâu thấy trong ngực mình

Nhịp đập trái tim chú rể.

 

Chuyện lạ kỳ

Bao lần, ai biết bao nhiêu

Một ông kia đã không yêu một bà.

Bao lần, ai đếm cho ra

Một cô nọ đã chối từ một anh.

Bao phen nhỉ, giữa đời mình

Những đôi lứa nọ không thành lứa đôi...

Tuy nhiên, hơn một lần rồi

Gái, trai đã có hai người yêu nhau...

 

Có gì bền vững được đâu

Khi bao số phận cúi đầu lặng yên...

 

Còn em em chỉ có

Một khoảng đường ngắn thôi

Nhưng em không hề nghĩ

Đến cùng anh kịp thời.

 

Cũng thế, tình yêu là chiếc ô

Che cho người khác khô

Riêng mình bị ướt.

 

Danh vọng, vinh quang bao giá trị

Ta đều quên đi trong cuộc đời.

 

Dòng đời trôi quằn quại hắt hiu,

Chẳng tiên thần, chẳng nguồn cảm xúc,

Chẳng đời, chẳng lệ, chẳng tình yêu.

 

Em chẳng muốn gặp anh mùa đông

Trong tâm hồn em, anh phải khác

Anh phải là một ngày xuân rất đẹp

Ngày em ước mong, ngày hạnh phúc của em.

 

Hai ta ai biết vì đâu

Hai con đường rẽ xa nhau, xa hoài.

 

Hãy bảo anh em hãy bảo anh

Gì đã khiến tình yêu đau đớn thế?

 

Một thoáng rất nhanh em sợ nhận ra anh

Trong cái phút em mong chẳng có

 

Anh hãy sống sao cho trong trí nhớ em

Hoá những cơn buồn, những cơn vui trở lại

Hãy mãi mãi yêu chim muông, cây cối

Hãy yêu rất nhiều và muốn biết giầu thêm

 

Hãy biết nhận ra mọi thứ mới nguyên

Như con mắt người lãng du trong trẻo

Đôi khi lòng em đỡ cơn nặng trĩu

Bởi nhớ luôn luôn có anh đâu đây

 

Đời chảy trôi đi theo tháng theo ngày

Như cuồn cuộn con sông, như con sông trào sóng

Mà em ước, van anh, em giữ trọn

Van anh, em yêu mãi mãi trong đời

 

Để ý nghĩ đừng tan thành thất vọng

Em chẳng muốn gặp anh mùa đông.

 

Họ ngồi im không biết nói năng chi

Mắt chợt tìm nhau rồi lại quay đi

Nào ai đã một lần dám nói?

          

Cô gái như chùm hoa lặng lẽ

Nhờ hương thơm nói hộ tình yêu.

 

Họ chia tay

Vẫn chẳng nói điều gì

Mà hương thầm thơm mãi bước người đi.

 

Yêu - có nghĩa

Là cùng người yêu

Chia đều

Trái đất thành hai nửa

 

Khi mọi điều anh thích

Em dễ dãi vâng lời

Thì hai ta lúc ấy

Chỉ còn mình anh thôi.

 

Không hề buồn đau và rơi nước mắt

Không chút nào xúc động trong ta.

Chẳng còn lại gì đâu tình yêu cũ xưa

những cử chỉ lạnh lùng

những câu nói nửa chừng đứt đoạn -

Trái tim ta đã trong suốt, giá băng.

 

Làm sao kéo về dù chỉ một vầng trăng đã lặn

 

Lòng ta chôn một khối tình

Tình trong giây lát mà thành thiên thu

Tình tuyệt vọng, nỗi thảm sầu

Mà người gieo thảm như hầu không hay.

 

Lời ngắn ngủi vẫn lạnh lùng, cô tịch.

Họ xa nhau, cùng chịu nỗi đau kiêu căng,

thầm lặng

 

Mắt họ cũng như bóng thuyền vô định.

 

Miền đất, nơi sinh ra người em yêu

Trên đời khó nơi nào sánh nổi

Nơi mỗi vườn cây biết trò chuyện với mặt trời

Những đôi cánh thiên thần bay óng biếc

Ngay buổi đầu đã thần tiên mà thân thiết

Miền đất, nơi sinh ra người em yêu.

 

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn

Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn

Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,

Tôi chờ người đến với yêu thương.

 

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng

Dải đường xa vút bóng chiều phong,

Và phương trời thẳm mờ sương, cát

Tay vít dây hoa trắng cạnh lòng.

 

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi

Thở dài những lúc thấy tôi vui,

Bảo rằng: "Hoa, dáng như tim vỡ

Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi!"

 

Thuở đó, nào tôi đã biết gì

Cánh hoa tan tác của sinh ly,

Cho nên cười đáp: "Màu hoa trắng

Là chút lòng trong chẳng biết suy".

 

 

Đâu biết lần đi một lỡ làng

Dưới trời đau khổ chết yêu đương

Người xa xăm quá! - Tôi buồn lắm

 

Từ đấy, thu rồi, thu, lại thu,

Lòng tôi còn giá đến bao giờ?

 

Mà từng thu chết, từng thu chết

Vẫn giấu trong tim bóng "một người".

 

Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết

Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa

Sắc hồng tựa trái tim tan vỡ

 

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi

Một mùa thu trước rất xa xôi...

Đến nay tôi hiểu thì tôi đã

Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!

 

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng

Trời ơi! Người ấy có buồn không?

Có thầm nghĩ tới loài hoa... vỡ

 

Nếu ai bảo tình yêu

khi nào

ở đâu

và ra sao

tình yêu phải dài lâu muôn thuở

thì tình yêu sẽ không phải

là tình yêu nữa.

 

Nếu giữa những câu, những đoạn thơ anh

Em nhận ra vài sợi tóc

Như thế không có nghĩa là giữa chúng ta

Còn chút hy vọng mong manh nào.

Anh không cố ý gieo tóc ấy

Chúng tự mọc lên, anh biết đâu

Như cỏ dại

Mọc giữa những hàng đá quý

Của một lâu đài tan hoang.

 

Nếu trái tim anh chỉ là khổ đau

Nó sẽ tan ra thành lệ trong

Và lặng im phản chiếu nỗi niềm u uẩn.

Nhưng em ơi, trái tim anh lại là tình yêu,

Nỗi vui sướng, khổ đau của nó là vô biên,

Những đòi hỏi và sự giàu sang của nó là

trường cửu.

Trái tim anh cũng ở gần em như chính đời

em vậy

Nhưng chẳng bao giờ em biết trọn nó đâu.

 

Nhắc ai đi ngang, dù đầy đủ lứa đôi

Nhắc cả những ai cô đơn trong đời

"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!"

 

Ôi trái tim tôi, trái tim của một mình tôi

Đập hồi hộp giữa phố hè xa lạ

 

Ở đây tôi cần ai khi xuôi ngược một mình

Tôi có thể yêu ai, ai làm tôi vui sướng?

"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!"

Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi!

Nếu không có gì ao ước trong tôi

Thì có nghĩa chả còn gì để mất!

Anh từng ở nơi đây, từng là người thân nhất

Sao phút này làm người bạn cũng không?

Tôi chẳng hiểu vì sao, cứ ngùi ngẫm trong lòng

Rằng tôi đã phải xa anh vĩnh viễn...

Anh - con người không vui, con người bất hạnh

Con người đi cô độc quá trên đời!

 

Thiếu cẩn trọng chăng? Hay chỉ đáng nực cười?

Thôi hãy biết kiên tâm. Mọi điều đều phải đợi

Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi

Cơn mưa rơi thầm thì lúc chia ly

Mưa tối rầm, nhưng ấm áp dường kia

Mưa run rẩy trong ánh trời lấp loá...

Anh hãy cố vui lên, con đường hai ngả

Tìm hạnh phúc bình yên trong ấm áp cơn mưa!

 

Tôi ra ga, lòng lặng lẽ như xưa

Một mình với mình thôi, không cần ai tiễn biệt

Tôi không biết nói cùng anh đến hết

Nhưng bây giờ, còn phải nói gì thêm?

Cái ngõ con đã tràn ngập màn đêm

Những tấm biển dọc đường càng thấy trống

"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!"

 

Nhưng anh vẫn còn lại một bài ca

Cánh cửa sau lưng em sập đóng

 

Những chàng trai yêu cô nào thực sự

Thơ anh viết về em, họ lấy hết thôi!

 

Những khoảng sáng lung linh tự dưng thành xúc động

Có thể ngỡ mặt trời, có thể ngỡ mặt trăng

Có thể như nỗi buồn, lại có thể như niềm vui tĩnh lặng.

 

Nhưng tình yêu em ạ

Xin đừng như điều này:

Khi ta nâng bông tuyết

Tuyết ta liền trên tay!

 

Như tình yêu ấy, luôn đùa ẩn

Để suốt đời tôi lặn lội tìm...

 

Tất cả đều do em viết, vẽ

Nhưng chẳng bao giờ em viết nữa cho anh!

 

Thế là hết yêu thương -

Ta không cần danh vọng

Tuổi trẻ đã qua, hết ý nghĩa cuộc đời

Và đến lúc để không còn hình bóng

 

Tha lỗi cho em nếu những năm tháng đời anh

Như những khoảng trống - không thể nào

lấp được

Tha lỗi cho em về cả những đêm anh trằn trọc

Về những đỉnh cao anh chưa đạt được chí mình.

Về nỗi hân hoan của cuộc gặp gỡ muộn giờ

Trong một ngày thu có mưa và mưa đá

Hãy tha lỗi cho em! Nhưng hơn tất cả

Anh hãy tha lỗi cho em vì em chưa ở bên anh.

 

Thế là đã mùa thu, mùa thu như chiếc lá

Sáng hôm nay anh thấy, nhặt sau nhà.

Anh đứng đọc những dòng mưa buồn bã

Như những dòng vĩnh biệt của ngày qua...

 

Thêm một người thứ ba

Chuyện tình đâm dang dở

Cứ thêm một lời hứa

Lại một lần khả nghi

 

Nhận thêm một thiếp cưới

Thấy mình lẻ loi hơn

Thêm một đêm trăng tròn

Lại thấy mình đang khuyết.

 

Thơ ai ta đọc ấm lòng

Như soi vào tấm gương trong gặp mình

Nhưng khi ta viết thơ tình

Muốn không lẫn với dáng hình một ai.

 

Tình yêu dẫu của muôn đời

Thơ em chỉ tặng một người, là anh.

 

Tim anh mỗi lúc đập rộn ràng

Trước người thiếu nữ dáng cao sang.

Lắng trong nhịp thở, hồn say đắm

Mỗi nét tinh khôi, nét dịu dàng...

 

Ôi, đó chính là người yêu dấu

Mà sao anh chẳng nhận ra?

 

Tôi chết, bên đời em vẫn sống

Và gió liên hồi sẽ khóc than.

 

Tôi ôm chặt mối tình

Nhợt nhạt và lặng lẽ

Như ôm trong vòng tay

Giấc mộng tình đẹp đẽ

 

Từ ấy bao mùa trăng

Đã trôi qua lặng lẽ

 

Trong gian phòng nhỏ em ngồi

Ở trong em chỉ có trời và anh

Trời qua cửa sổ yên lành

Anh qua ánh sáng và tình yêu em.

 

Trong ý nghĩ của anh

Em thuỷ chung mãi mãi

Em vẫn được vây quanh

Bằng hàng rào vững chãi

 

Rồi đến tiết thu buồn bã

Giữa mưa ướt lạnh dầm dề

Cây viết những dòng nhợt nhạt

Những dòng buồn tủi tái tê

 

Lá trôi mùa đông dần đến

Cây liễu bên sông cựa mình

Chắc nó cũng chờ, vô vọng

Thư thăm, như anh chờ em.

 

Trong mỗi cánh hoa

Anh tặng em

Quá nhiều những lời chưa dám nói

Em lo cánh hoa không chịu nổi

Sức nặng của tình anh.

 

Trong những kẻ chia tay luôn có em cùng anh

từ biệt

Luôn có tình đôi ta trong những mắt lệ tràn

Luôn có tình đôi ta trong quãng đời lạc bước

Có tình đôi ta và có em khi con đường bị cắt

 

Trong tim em một nỗi buồn nào đấy

Cô đơn đang ngủ, bao giờ

Nghe tiếng đập trái tim anh, cũng dậy

Để rồi hẫng trong mơ.

Một tia sáng trong lòng em đang sống

Mong anh lặng lẽ vô hình,

Nhưng bóng tối của buồn đau thất vọng

Không làm nó tắt vì anh.

 

Quả tim lại rộn ràng náo nức,

Vì trái tim sống dậy đủ điều:

Cả tiên thần, cả nguồn cảm xúc,

Cả đời, cả lệ, cả tình yêu.

 

Rồi không muốn giãi bày tình cảm

Nàng ngoảnh đi đôi mắt lớn mê lòng.

 

Từ bao giờ và như thế nào

Đã bắt đầu tình yêu của chúng ta?

 

Ở đâu và như thế nào

Đã chấm dứt tình yêu của chúng ta?

 

Và như thế nào

Đã trở về tình yêu của chúng ta?

 

Và cứ mỗi giờ, mỗi phút trôi qua

Như một hồi chuông không ngừng báo động

 

Xin đừng cho tôi một nửa bao giờ

Cho tôi cả bầu trời, cho tôi tròn mặt đất

 

 

Nguồn: Thế giới thơ tình (Nxb Văn học 2003)

Thái Hà (tổng hợp và tuyển chọn)

 


Tác giả: Thái Hà (tổng hợp và tuyển chọn)

Bài viết liên quan
Những câu thơ tài hoa Việt Nam tuyển chọn

Những câu thơ tài hoa Việt Nam tuyển chọn

"Thơ là nhu cầu mình tâm sự với chính mình những lúc cô đơn. Cho nên đọc thơ là nghe trộm nhà thơ đương nói với chính mình". Giữa những gì tôi nhìn thấy và nói lên,giữa những gì tôi nói lên và im lặng...
Tục ngữ, châm ngôn thông dụng tuyển chọn

Tục ngữ, châm ngôn thông dụng tuyển chọn

Ác giả, ác báo. Ai biết chờ người ấy sẽ được.Ai chưa từng đau khổ sẽ không biết thế nào là hạnh phúc.Ai cũng có cái ngu của mình.Ai đến trước người ấy được.Ai giàu ba họ, ai khó ba đời.Ai làm nấy chịu...
Mẫu Câu đối Hoành phi thường dùng tuyển chọn

Mẫu Câu đối Hoành phi thường dùng tuyển chọn

CÁC LOẠI CÂU ĐỐI Nghìn thu con cháu Rồng Tiên phú cường dũng liệtMuôn thuở non sông Hồng Lạc cẩm tú huy hoàng Dân tộc dõi truyền bia miệng công ơn khôn xiết kể:Anh hùng tuy khuất mảnh gương sử sách vẫ...
Thanh xuân rực rỡ

Thanh xuân rực rỡ

Thanh xuân tựa áng mây trời, mây theo gió, gió theo mùa, thanh xuân cũng theo thời gian mà đi mất.
Tâm hồn mơ mộng

Tâm hồn mơ mộng

Rất nhiều người mải miết kiếm tìm hạnh phúc mà không biết rằng nó được giấu ngay trong tâm hồn của ...
Nắng ấm quê hương

Nắng ấm quê hương

Quê hương là gì hở cha?Ai đi xa cũng nhớ nhiều... Phải thừa nhận rằng từ trước giờ, con chưa bao ...
THÀNH NGỮ TRUNG HOA

THÀNH NGỮ TRUNG HOA

Ngọc bất trác, bất thành khí  Nhân bất học bất tri lý Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ Vô duyên ...
Status 129 trên Nhân Văn Blog

Status 129 trên Nhân Văn Blog

Âm nhạc luôn luôn là nguồn hạnh phúc cho tất cả mọi người sống trên trái đất. Không có âm nhạc thế ...
43 câu nói ý nghĩa

43 câu nói ý nghĩa

1. Bộc lộ sự nóng nảy ra ngoài, đó gọi là bản năng. Kìm nén sự nóng nảy vào bên trong, đó gọi là ...
Như một người cha

Như một người cha

Trong cuộc đời mỗi chúng ta, luôn có những người đã dạy ta một điều gì đó khiến cuộc đời ta thay ...
Người tuổi Dần

Người tuổi Dần

Trời sinh người tuổi Dần rất nhạy cảm, và có giác quan thứ sáu, có khả năng nhìn thấu nội tâm của ...

"Nhân sinh nhược chích như sơ kiến....
Nếu cuối cùng mọi thứ đều phải tan biến, chỉ xin được giữ lại ánh nhìn buổi ban sơ..."

Bụng chứa thi thư, 

phong thái tự đẹp!

Hữu xạ tự nhiên hương

Ngọc bất trác, bất thành khí 

Nhân bất học bất tri lý

Nhất tự thiên kim

Thiên ngôn vạn ngữ

Tri nhân tri diện bất tri tâm

Video clip