Chủ nhật, 18/11/2018 - 12:31
Tin mới

Những câu thơ tài hoa Việt Nam tuyển chọn

"Thơ là nhu cầu mình tâm sự với chính mình những lúc cô đơn. Cho nên đọc thơ là nghe trộm nhà thơ đương nói với chính mình". Giữa những gì tôi nhìn thấy và nói lên,giữa những gì tôi nói lên và im lặng,giữa những gì tô...

"Thơ là nhu cầu mình tâm sự với chính mình những lúc cô đơn. Cho nên đọc thơ là nghe trộm nhà thơ đương nói với chính mình".

 

Giữa những gì tôi nhìn thấy và nói lên,

giữa những gì tôi nói lên và im lặng,

giữa những gì tôi im lặng và mơ ước,

giữa những gì tôi mơ ước và lãng quên,

là thơ.

Thơ ở giữa cái có và cái không,

thơ nói lên những gì tôi không nói, thơ không

nói những gì tôi đã nói, thơ mơ ước những gì

tôi lãng quên.

 

 

Trong như tiếng hạc bay qua

Đục như nước suối mới sa nửa vời

Tiếng hoan như gió thoảng ngoài

Tiếng mau sầm sập như trời đổ mưa

(Nguyễn Du)

 

 

Ước gì ta được là sông

Để ra đến biển là không còn mình

(Lâm Thị Mĩ Dạ)

 

 

Khi em trở thành bức tường khô trắng

Sau những ước mơ, những hy vọng đã tàn

Anh hãy là bản vĩ cầm da diết

Dội vào tường và tường cũng âm vang

(Tôn Nữ Thu Thủy - Anh hay là âm nhạc)

 

 

Lưng trời xanh nhẹ màn sương

Mặt hồ xanh những nỗi buồn đuổi nhau

Người đi xa đã từ lâu

Mà mùa thu đến vẫn đau lá vàng

(Hoàng Thị Minh Khanh)

 

 

Thời gian như ngọn gió

Mùa đi cùng tháng năm

Tuổi theo mùa đi mãi

Kìa bao người yêu mới

Đi qua cùng heo may

(Xuân Quỳnh)

 

 

Vấn vương với sợi tơ trời

Tình riêng bỏ chợ, tình người đa đoan

(Đoàn Thị Tảo)

 

 

Một khoảng trống trên bàn có em vắng mặt

Thành bao khoảng trống trong tôi...

(Thanh Ứng)

 

 

Không phải là sao đổi ngôi

Chấm sáng xa xôi mà gần gũi lắm.

(Mai Ngọc Uyển)

 

 

Đã hết rồi thời đứng cổng trường con gái

Đợi ai về lẽo đẽo theo sau

Đã hết chờ dương cầm vang vọng

Điệu Rumba khắc khoải mối tình đầu

(Lê Minh Quốc)

 

 

Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây

người con gái mùa sau biết có còn gặp lại

ngày khai trường áo lụa gió thu bay...

(Đỗ Trung Quân)

 

 

 

MÙA THU

 

Long lanh đáy nước in trời

Thành xây khói biếc non phơi bóng vàng.

(Nguyễn Du)

 

 

Nỗi cô đơn dịu dàng, như một thói quen

choàng lên vầng trăng ẩm ướt

(Nguyễn Đông Nhật)

 

 

Đất trời hồi hộp cùng anh

Có em về nữa là thành mùa thu...

(Bế Kiến Quốc)

 

 

Chiếc lá cuối cùng rồi cũng bỏ thu đi

Trơ mùa đông với thân bàng gầy guộc

Nắng chầm chậm dìu ngày lụi bước

Ảo ảnh hồng khép lại trước hoàng hôn.

(Bùi Sim Sim)

 

 

Lưng trời xanh nhẹ màn sương

Mặt hồ xanh những nỗi buồn đuổi nhau

Người đi xa đã từ lâu

Mà mùa thu đến vẫn đau lá vàng...

(Hoàng Thị Minh Khanh)

 

 

Người ra đi đầu không ngoảnh lại

Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy...

(Nguyễn Đình Thi)

 

 

Đã nghe rét mướt luồn trong gió

Đã vắng người sang những chuyến đò.

 

 

Mây vẩn từng không chim bay đi

Khí trời u uất hận chia ly

Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói

Tựa cửa nhìn xa nghĩ ngợi gì.

(Xuân Diệu)

 

 

Tôi đón tĩnh lặng không cùng buổi chớm thu

Tĩnh lặng vô hồn ngày mới lớn

Tĩnh lặng xao xác hy vọng

Tĩnh lặng trùm câu hỏi thời gian.

(Dương Kiều Minh)

 

 

Cuối trời mây trắng bay

Lá vàng thưa thớt quá...

 

Tình ta như hàng cây

Đã qua mùa bão tố

Tình ta như dòng sông

Đã yên bề thác lũ

 

Thời gian như ngọn gió

Mùa đi cùng tháng năm

Tuổi theo mùa đi mãi...

(Xuân Quỳnh)

 

 

Chỉ mùa thu, mùa thu là vĩnh viễn

Vô biên xanh trong dào dạt gió vàng.

(Lê Thành Nghị)

 

 

Đời càng nhiều nỗi ưu tư

Người càng đơn lẻ trước thu tuyệt vời.

(Nguyễn Thị Hồng)

 

 

Em không tìm mùa thu nữa

Sợ trang sách xưa cựa mình

Trăng thu rơi vào đáy mắt

Giá buốt một vùng trái tim

(Lê Thị Ninh)

 

 

 

LÀM SAO VỀ ĐƯỢC MÙA ĐÔNG...

 

Làm sao về được mùa đông

Chiều thu - cây cầu

Đã gẫy...

Ừ, thôi...

Mình ra khép cửa -

Vờ như mùa đông đang về

(Thảo Phương)

 

 

Những mắt đường soi nỗi nhớ trong đêm

Ta nhặt bỏ những hoài nghi thua cuộc

Thả dọc lối về làm dấu một mùa đông

(Nguyễn Thống Nhất)

 

 

Cuối mùa đông, cái rét rồi sẽ nhạt. Mầm cây sẽ lên sau tay người gieo hạt. Nắng sẽ hồng hào gõ cửa mỗi bình minh. Cuối mỗi lang thang ta gặp lại chính mình.

(Tuyết Nga)

 

 

Ông già câu giữa mênh mông

Một mình xách cả mùa đông về làng

(Xuân Đam)

 

 

Ta còn em nóc phố mồ côi

Mùa đông

Ta còn em mảnh trăng mồ côi

Mùa đông

Ta còn em những bức tranh

Ghi một nỗi buồn

Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố

Bơ vơ không nhớ nổi con đường.

(Phan Vũ)

 

 

 

GIÓ GIỮA HAI MÙA

 

Sen tàn, cúc lại nở hoa

Sầu dài, ngày ngắn đông đà sang xuân

(Truyện Kiều)

 

 

Mây vừa qua, trăng đã thu

Tận cùng xa thẳm của hư vô

Cánh chim vội thế không hay biết

Trái đất sau lưng đã trở mùa

(Ngô Quân Miện)

 

 

Ta đã tránh, và mũi tên dẫu trượt

Vẫn nghe lòng xao xác những ngày thu...

(Nguyễn Trọng Hoàn)

 

 

Có đám mây mùa hạ

Vắt nửa mình sang thu

(Hữu Thỉnh)

 

 

Lòng ngẩn ngơ với hồn hoa ký ức. Hạ giấu lửa đi, hơi ấm không về... Có một ngày thơ ướt chẳng buồn che, ta tha thẩn giữa một miền nắng quái. Trái hạnh phúc xanh nỡ nào dám hái, để lại sau mình những hoa trái không tên

(Chu Thị Thơm)

 

 

Trời không nắng, cũng không mưa

Chỉ hiu hiu rét cho vừa nhớ nhung

(Hồ DZếnh)

 

 

Chuyện đời bao nỗi đục trong

Câu thơ cháy đến tận cùng buồn vui

Mảnh trăng rụng xuống bên trời

Mùa thu đã chết tuyệt vời trong tôi

(Võ Văn Trực)

 

 

Chập chờn nắng lặn vào trưa

Mùa loang vào sớm, đổ mưa vào chiều

Cành bàng xác lá như thiêu

Cánh chim năm ngoái ít nhiều hoang mang

(Phạm Công Trứ)

 

 

Ơi trái tim nhỏ bé phập phồng

Đã đưa ta qua một thời dữ dội

Giờ nghĩ lại không sao hiểu nổi

Bằng cách nào mình đã vượt qua?

(Chử Văn Long)

 

 

Hát cháy họng, hát hết lòng như thế

Chợt thu về... đau nhói tiếng ve rơi

(Hà Chí Đạt)

 

 

Ngày xa ấy một chiều em đã khóc

Cho hoàng hôn sóng sánh vơi đầy...

(Hà Cừ)

 

 

Biển một bên và em một bên

Ta đi trên bãi cát êm đềm

Thân buông theo gió, hồn theo mộng

Sóng biển vào anh với sóng em

(Tế Hanh)

 

 

Bờ nghe sóng lại ngỡ là biển hát

Thầm trách lòng biển rộng đến vô tâm

(Nghiêm Huyền Vũ)

 

 

Biển vẫn cậy mình dài rộng thế

Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn

(Hữu Thỉnh)

 

 

Chỉ có thuyền mới hiểu

Biển mênh mông nhường nào

Chỉ có biển mới biết

Thuyền đi đâu về đâu

Những ngày không gặp nhau

Biển bạc đầu thương nhớ

(Xuân Quỳnh)

 

 

Rút sợ thương

Chằm mái lợp

Rút sợi nhớ

Đan vòm xanh

Nghiêng sườn Đông

Che mưa anh

Nghiêng sườn Tây

Xòa bóng mát

Rợp trời thương

Màu xanh suốt

Em nghiêng hết

Về phương anh

(Sợi nhớ sợi thương - Thúy Bắc)

 

 

 

KỈ NIỆM

 

Tiếc thay chút nghĩa cũ càng,

Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng.

(Truyện Kiều)

 

 

Dịu êm từ buổi ban đầu

Nhuộm vào nỗi nhớ một màu… khói sương

(Thạch Bàng)

 

 

Chiếc cúc của tình yêu đang cài trên ngực cỏ

Mặc mùa xanh tựa cửa thờ ơ

Và kỉ niệm

Mãi còn là kỉ niệm

Dù sinh ra sau những nhát rìu!

(Đoàn Mạnh Phương)

 

 

Kỉ niệm như rêu, anh níu vào trượt ngã

(Đỗ Trung Quân)

 

 

Đưa người yêu qua nhà người yêu cũ

Trong cơn mưa ban trưa

Thấy hồn mình tách thành hai nửa

Nửa ướt bây giờ nửa ướt xa xưa…

(Nguyễn Thụy Kha)

 

 

Tình yêu tưởng không gì chia cắt

Vậy mà tan trong sương gió mong manh

Chỉ mùa thu tròn vẹn yêu thương

Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ...

(Nguyễn Phan Hách)

 

 

Em vẫn cứ thương về ngày trước

Người yêu em thuở ấy có em đâu

(Xuân Quỳnh)

 

 

Ôi dĩ vãng thân yêu và trong trắng

Bỗng hiện lên như một áng mây buồn

Rồi lặng lẽ tan dần vào xa vắng

Tay anh cầm một ảo giác cô đơn

(Võ Văn Trực)

 

 

Bước hoài ngàn dặm mù khơi

Hằn lên năm tháng những lời lặng im

(Nguyễn Bá Hoàn)

 

 

Một chút sông đào để biết còn duyên

Một chút mây trôi để thành quan họ

(Phan Quế)

 

 

 

NỖI BUỒN - NIỀM VUI

 

Giọt nước mắt nào rơi

Sau những điều phiền muộn?

Chim vàng anh bảo: - Đừng sợ,

Ta sẽ nhặt những hạt cườm long lanh trên đôi má kia

Thả vào trong truyện cổ

(Nguyễn Nhật Ánh)

 

 

Hạnh phúc thường không đến bằng lời

Cứ lặng lẽ như em từng lặng lẽ

(Diệp Minh Tuyền)

 

 

Tôi không buồn những buổi chiều

Vì tôi đã sống rất nhiều ban mai

(Hoàng Thị Minh Khanh)

 

 

Vịnh Hạ Long như người tình hư ảo

Một người yêu không có thật trong đời

(Lâm Thị Mỹ Dạ)

 

 

Quên những chông gai quên tất cả

Để lại sau lưng mọi bến bờ

(Nguyễn Đình Thi)

 

 

Anh đã từng là nửa giọt nước mắt em, từng là nửa nụ em cười

 

 

Ta lại nhìn nhau trong khoảnh khắc

Với lòng trong sáng với tình yêu

Tưởng như nghìn triệu niềm hi vọng

Góp lửa làm nên sắc ráng chiều

(Xuân Sách)

 

 

Mưa hoài, mưa mãi, mưa mau

Từng đàn bong bóng làm đau mặt hồ

(Hoàng Thị Minh Khanh)

 

 

 

DỰNG CON NGƯỜI DẬY THỨC CÙNG NỖI ĐAU

 

Dù trong, dù đục thế nào

Cả ta nữa cũng tan vào hư không

(Vũ Thị Huyền)

 

 

Hoa vàng ấy cứ vàng trong da diết

Trần gian thành muôn vạn phím tri âm

Em bước đi trong giăng mắc âm thầm

Rồi bất chợt va vào từng nốt nhạc

Hát một mình. Và bất chợt nhói đau

(Thảo Vi)

 

 

Cứ thêm một lời hứa

Lại một lần khả nghi

Nhận thêm một thiệp cưới

Thấy mình lẻ loi hơn

Thêm một đêm trăng tròn

Lại thấy mình đang khuyết...

(Trần Hòa Bình)

 

 

Rất lâu trong bóng tối lãng quên

Còn lập lòe ngôi sao lạc

(Từ Quốc Hoài)

 

 

Dường như có tiếng trả lời

Dường như đã gặp em rồi, lại chưa

Ngỡ cầm tay lại là mưa

Lại là gió, lại bất ngờ là giông

(Trinh Đường)

 

 

Đã bật òa lên khóc

Đá bỗng hiện nguyên hình!

Mai em về trước đá

Rêu cũng thành sinh linh...

(Nguyễn Minh Hùng)

 

 

Em như một mảnh trăng chìm

Cầm lên thì vỡ, đứng nhìn thì đau...

(Kim Chuông)

 

 

Em đau đớn như ngàn thu cổ lục

Đã đi về và gấp gáp ra đi

(Bùi Giáng)

 

 

Em uống một mình, làm sao uống giúp cho ai

Giọt nước mắt ngược dòng tê tái chảy

Giọt nước mắt chỉ riêng em nhìn thấy

Thôi xin đừng giấu nữa, mến thương ơi!

(Đinh Thị Thu Vân)

 

 

Muốn vùng dậy, bứt đôi tai

Hét vang mà chạy ra ngoài cô đơn

(Cao Xuân Sơn)

 

 

Em đã để lại trong tim tôi một múi dao

Thỉnh thoảng lại nhấn sâu thêm một chút

Tôi mang nó suốt đời còn em thì không biết

Những mùa thu ướt máu vẫn đi về

(Thanh Tùng)

 

 

Khi trái tim tan nát

Thành vạn ngôi sao

Em vừa khóc, vừa xâu

Một chuỗi dài óng ánh

Để làm quà tặng anh

(Hương Nghiêm)

 

 

Đừng mang gió đến lay cây

Lạnh lá thì ít đau dây thì nhiều

(Vũ Thị Huyền)

 

 

Nước mắt dài hơn ngày, nỗi đau sâu hơn đêm

Mỗi khi thiên thần trong anh gục ngã

Dẫu một phút giây lầm lỡ

Anh tuột buông rơi vỡ ánh mặt trời.

(Lê Cảnh Nhạc)

 

 

Hơn một lần

Tôi khóc vết thương cây

Uống giọt nước mắt lá

Trên môi mình

Xanh

(Thảo Phương)

 

 

Lá rơi đau cả mặt sông ưu phiền

(Trần Thái Anh)

 

 

Muốn sang không bắc được cầu

Trái tim người khác làm đau ngực mình...

(Xuân Đam)

 

 

Giọt ghi ta

Nhỏ vào đêm

Đêm rùng mình

Thổn thức

(Lê Hoàng Anh)

 

 

Nước mắt theo nhau chảy mãi

Nối dài thêm dòng sông

(Khương Hữu Dụng)

 

 

Nước mắt

Lấy hạt bụi ra

Từ trong mắt.

Khóc

Lấy nỗi đau ra

Từ trong tim

(Trúc Chi)

 

 

Giữa lòng mang một nỗi đau

Mong gì tới được kiếp sau sinh thành

Nhả ra giọt lệ không đành

Lặng im hóa ngọc mà lành vết thương.

(Trần Mạnh Thường)

 

 

Sao anh lại ngỏ lời

Vào một đêm trăng khuyết

Để bây giờ thầm tiếc

Một vầng trăng không tròn…

(Phi Tuyết Ba)

 

 

Dựng con người dậy, thức cùng nỗi đau

(Huy Trụ)

 

 

Anh để tang cuộc tình trong lặng lẽ

Tay buông dài chạm tới đáy cô đơn

(Huỳnh Văn Dung)

 

 

Hoa đâu về nở tím chiều

Thổi vào em biết bao điều bão giông

(Hoàng Ngọc Điệp)

 

 

Giá chúng ta chôn được những tình yêu bất hạnh

Thì con người hạnh phúc biết bao nhiêu

(Trần Thị Thắng)

 

 

Chúng ta dù rất đỗi đau lòng

Vẫn không thể cứu Mỵ Châu khỏi chết

Lũ trai biển sẽ thay người nuôi tiếp

Giữa lòng mình viên ngọc của tình yêu

(Mỵ Châu - Anh Ngọc)

 

 

 

Nguồn: Nghìn câu thơ tài hoa Việt Nam (Nxb Văn học 2007)

Thái Hà (tổng hợp và tuyển chọn)

 

 

Website: http://nhanvanblog.com/

Facebook: http://www.facebook.com/thaiha811

Page: https://www.facebook.com/nhanvanblog/

Email: dothaiha86@gmail.com

 


Tác giả: Thái Hà (tổng hợp và tuyển chọn)

Bài viết liên quan
Tục ngữ, châm ngôn thông dụng tuyển chọn

Tục ngữ, châm ngôn thông dụng tuyển chọn

Ác giả, ác báo. Ai biết chờ người ấy sẽ được.Ai chưa từng đau khổ sẽ không biết thế nào là hạnh phúc.Ai cũng có cái ngu của mình.Ai đến trước người ấy được.Ai giàu ba họ, ai khó ba đời.Ai làm nấy chịu...
Mẫu Câu đối Hoành phi thường dùng tuyển chọn

Mẫu Câu đối Hoành phi thường dùng tuyển chọn

CÁC LOẠI CÂU ĐỐI Nghìn thu con cháu Rồng Tiên phú cường dũng liệtMuôn thuở non sông Hồng Lạc cẩm tú huy hoàng Dân tộc dõi truyền bia miệng công ơn khôn xiết kể:Anh hùng tuy khuất mảnh gương sử sách vẫ...
Thanh xuân rực rỡ

Thanh xuân rực rỡ

Thanh xuân tựa áng mây trời, mây theo gió, gió theo mùa, thanh xuân cũng theo thời gian mà đi mất.
Tâm hồn mơ mộng

Tâm hồn mơ mộng

Rất nhiều người mải miết kiếm tìm hạnh phúc mà không biết rằng nó được giấu ngay trong tâm hồn của ...
Nắng ấm quê hương

Nắng ấm quê hương

Quê hương là gì hở cha?Ai đi xa cũng nhớ nhiều... Phải thừa nhận rằng từ trước giờ, con chưa bao ...
THÀNH NGỮ TRUNG HOA

THÀNH NGỮ TRUNG HOA

Ngọc bất trác, bất thành khí  Nhân bất học bất tri lý Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ Vô duyên ...
Status 129 trên Nhân Văn Blog

Status 129 trên Nhân Văn Blog

Âm nhạc luôn luôn là nguồn hạnh phúc cho tất cả mọi người sống trên trái đất. Không có âm nhạc thế ...
43 câu nói ý nghĩa

43 câu nói ý nghĩa

1. Bộc lộ sự nóng nảy ra ngoài, đó gọi là bản năng. Kìm nén sự nóng nảy vào bên trong, đó gọi là ...
Như một người cha

Như một người cha

Trong cuộc đời mỗi chúng ta, luôn có những người đã dạy ta một điều gì đó khiến cuộc đời ta thay ...
Người tuổi Dần

Người tuổi Dần

Trời sinh người tuổi Dần rất nhạy cảm, và có giác quan thứ sáu, có khả năng nhìn thấu nội tâm của ...

"Nhân sinh nhược chích như sơ kiến....
Nếu cuối cùng mọi thứ đều phải tan biến, chỉ xin được giữ lại ánh nhìn buổi ban sơ..."

Bụng chứa thi thư, 

phong thái tự đẹp!

Hữu xạ tự nhiên hương

Ngọc bất trác, bất thành khí 

Nhân bất học bất tri lý

Nhất tự thiên kim

Thiên ngôn vạn ngữ

Tri nhân tri diện bất tri tâm

Video clip