Thứ 3, 16/10/2018 - 08:13

Thập lý đào hoa - ảo mộng lưu luyến tam sinh tam thế

Quá khứ – hiện tại – tương lai, ba kiếp nhân duyên của Dạ Hoa và Bạch Thiển, giữa mười dặm hoa đào mênh mông thắm sắc, từ nay chỉ còn hạnh phúc ngập tràn.

 

Ta lấy tình yêu ba kiếp đổi lấy nhân duyên người một đời
Chỉ mong kiếp này có thể cùng người bắt đầu, mặt đối mặt
Ta lấy tình yêu ba kiếp đổi lấy nhân duyên người một đời
Không muốn chúng ta lại hứa hẹn kiếp sau mới gặp lại
Ta lấy tình yêu ba kiếp đổi lấy nhân duyên người một đời
Chỉ vì tìm kiếm người quá lâu mà đoàn tụ lại quá ngắn
Ta lấy tình yêu ba kiếp đổi lấy nhân duyên người một đời
Vì không muốn kiếp này chúng ta lại lỡ mất từng ngày…


       Bạn đã từng yêu một người chưa, bạn đã từng hận một người chưa?

      Ba trăm năm trước, trên Tru Tiên đài, nàng dứt khoát quay mình nhảy xuống, để chàng ở bên kia chiếc gương đồng tận mắt chứng kiến nàng vĩnh biệt cuộc đời.

      Trên thế gian này sẽ không bao giờ có lại một cô gái phàm trần như nàng nữa rồi, thái tử Dạ Hoa trên Cửu Trùng Thiên chẳng qua chỉ là một giấc mộng của nàng, mang theo nỗi đau vô tận và sắc hoa đào nhàn nhạt.

       Hai người họ, một người thà say mèm trong rừng đào mười dặm để quên hết quá khứ, một người nặng tình ba đời ba kiếp mòn mỏi chờ đợi.

 

       “Là trùng phùng lại như vừa gặp gỡ”, nơi rừng đào ngàn dặm, Dạ Hoa và Bạch Thiển đã cùng nhau nối tiếp mối lương duyên còn dang dở của mình.

       Bóng hình bắt gặp đó như đúng như sai, những chuyện cũ đã quên đó như hư như thực.
       Mười dặm hoa đào chiếu rọi đôi mắt bi thương, nhưng chẳng thể nào quên đi được giây phút nhìn thấy khuôn mặt nàng trong quá khứ.

 

 

       “Sinh kiếp dễ dàng, tình kiếp gian nan” đến cuối cùng cũng không thể giữ được lời thề nguyện trên đá Đông Trạch Tam Sinh. Ba trăm năm mỏi mòn nhớ thương, đau khổ vì một người con gái phàm trần tên là Tố Tố. Ba trăm năm thắp sáng ngọn Kết Phách Đăng để tìm lại từng chút hồn phách cho nàng. Ba trăm năm vừa làm cha vừa làm mẹ nuôi dạy A Ly, kết tinh tình yêu của chàng và nàng. Có lẽ chàng không bao giờ quên được nàng, nhưng A Ly là minh chứng hiện hữu nhất để chàng tin tưởng rằng nàng không phải là một giấc mộng, một giấc mộng sẽ tan biến ngay sau khi người ta thức giấc.

       Cũng ba trăm năm, ngày lại ngày chàng ngắm nhìn cây hoa đào do chính tay mình trồng ở Nhất Lãm Phương Hoa theo nguyện ước của nàng, mọi thứ thuộc về nàng vẫn vẹn nguyên như ngày nào để chờ nàng trở về. 

       Ba trăm năm đó, nàng chọn cách lãng quên tất cả để xóa đi mọi nỗi đau khắc sâu vào trái tim, với nàng đó là cách tốt nhất để nàng mãi mãi xóa tan một bóng hình mà nàng yêu đến tận tâm can.

       Thế gian này sẽ không có một Tố Tố trên núi Tuấn Tật nữa. Đó chẳng qua chỉ là một giấc mộng của thượng thần Bạch Thiển - con gái của Bạch Chỉ Đế Quân nước Thanh Khâu, mang theo biết bao cay đắng khổ sở và sắc hoa đào phai nhạt. Sau khi tỉnh giấc, những gì đã mơ cũng sẽ quên sạch.

       “Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình”, chàng nửa muốn nửa không khi mong nàng nhớ lại chuyện trước kia, không nhớ ra thì chàng là người đau lòng, nhưng nếu nàng nhớ ra, cả hai người sẽ cùng đau lòng mà thôi. 

       Mỗi kiếp là một nỗi đau ngỡ như bất tận, nàng tự hỏi mình rằng chàng là nỗi đau một đời của nàng? Mà có hay nàng cũng là nỗi đau suốt kiếp của chàng. Tuy tình cảm ấy đau đớn, khổ sở như con dao sắc bén cắt sâu vào da vào thịt chàng mọi lúc mọi nơi, nhưng chàng vẫn cảm thấy, Tố Tố là sắc màu duy nhất trong suốt năm vạn năm sống trên đời này của chàng, nếu ngay cả chút màu sắc này mà chàng cũng bỏ mất, thì chàng không còn là chàng nữa, vì vậy mặc dù rất đau khổ, nhưng chàng vẫn không muốn quên nàng.

"Hoa đào rơi xuống hương thầm giấu khổ sở

Thê lương tưởng niệm, cõi lòng tan nát biết làm sao?"

       Ân ân oán oán, yêu thương hận thù hãy coi như gió thoảng mây trôi, nỗi đau kiếp này hãy lãng quên đi để lòng nàng không mang nỗi đau khắc sâu cùng với ánh sáng vụt tắt và trái tim khép lại. Như chính tính cách của nàng, vừa dịu dàng, vừa quyết đoán, có lúc vô cùng chín chắn, có khi hết sức ngây thơ. Mạnh mẽ đó, khoáng đạt đó, ân oán phân minh, mà cũng rất yếu mềm. Nàng sống thanh cao nhưng yêu hận rõ ràng. Nàng là như thế, lãnh đạm và sòng phẳng, lạnh nhạt nhưng dịu dàng, tiêu diêu tự tại. Trải qua ngần ấy năm với bao nhiêu kiếp nạn, Bạch Thiển vẫn giữ được sự thơ ngây của mình.

       Bất kể nàng là Tư Âm, Tố Tố hay là Bạch Thiển, chàng là bông sen ở Côn Luân hay là Dạ Hoa, Chiếu Ca. Tên và thân phận có thay đổi như thế nào cũng không thể thay đổi tình cảm đã khắc sâu trong tim. Một thượng thần Bạch Thiển cao cao tại thượng, chẳng hề màng đến nhân duyên tình kiếp, lại vì tấm chân tình son sắt kiên trung của Thái tử Dạ Hoa mà thổn thức. Dù nàng vẫn lấy khoảng cách chín vạn năm tuổi giữa mình và Dạ Hoa ra làm lá chắn, cũng không thể từ bỏ tình yêu duy nhất, vào lúc trắc trở vẫn luôn có một chút ngọt ngào xen lẫn, đủ để xao động ba đời ba kiếp. Số mệnh đã buộc chặt hai người họ lại với nhau, dù Tố Tố có uống Vong Tình Xuyên thì khi trở về là Bạch Thiển, hình bóng của Dạ Hoa vẫn mờ ảo trong tâm trí, tạo cảm giác thân thuộc “Như từng quen biết tại chốn nhân gian”.

"Khi chàng nói yêu ta lần nữa
Lúc buồn vui lần nữa đan xen
Mới bất chợt hiểu ra
Cố chấp đối với chàng
Là mạch đập không thể nào cắt bỏ của ta."

       Ba trăm năm trước, khi ta hóa thành Tố Tố ngây ngô vô tri, tự cho rằng mình yêu chàng như máu thịt; đến khi mất đi hồi ức, chỉ là Bạch Thiển của Thanh Khâu, khi chàng nói yêu ta, dần dần khiến ta rung động trước chàng, cũng ngỡ rằng đó là yêu rất chân thành. Ta không thể tha thứ cho chàng từ đầu chí cuối, chưa bao giờ hiểu ta. Nói cho cùng, Bạch Thiển ta sống ngần này tuổi, trong tình yêu lại ích kỷ đến mức vô lý, chấp nhặt dù chỉ là điều nhỏ nhặt nhất. Nhưng kiếp trước kiếp này, ta liên tiếp hai lần gặp đúng chàng, hai lần đều yêu chàng sâu đậm, bây giờ nhớ lại, ta cũng chưa từng hiểu chàng.

       Ví dụ như tại sao chàng luôn vận đồ đen. Hóa ra không phải vì thích màu đen, mà vì không muốn người lo lắng cho chàng phải lo lắng, không muốn lộ vẻ yếu đuối trước mặt kẻ thù. Ta đã quên rằng, chàng luôn là người cắn răng chịu đựng và nuốt nỗi đau vào trong tim.

       “Từ đầu đến cuối ta chỉ yêu có một mình nàng. Đừng, đừng quên ta”. Bạch Thiển biết rằng nàng và Dạ Hoa giống nhau, đều sợ nhất bị lãng quên và không có được một tình yêu trọn vẹn. Hai kiếp đã lướt qua nhau, đến cuối cùng chàng cũng rời bỏ nàng mà đi. Chỉ một câu: “Thế cũng tốt” dành cho nàng, và cứ thế chàng vĩnh viễn rời xa nàng. Đến lúc này, nàng mới nhận ra, nàng chẳng cần gì ngoài một tiếng “Thiển Thiển” chàng vẫn thường gọi nàng, oán hận, đau khổ không còn là gì, trong nàng chỉ còn lại tình yêu dành cho chàng. Đã không còn một người yêu nàng như chính sinh mệnh của mình nữa rồi.

       Sen vàng, Dạ Hoa, Chiếu Ca, từ thuở mông muội phải lòng đến khi đắm say thề ước, từ lúc ôm chặt trong tay đến lúc mòn mỏi đợi chờ, từ mất rồi tìm lại đến sinh tử phân ly, đến bây giờ chàng mới được yêu nàng trọn vẹn. Nàng với đầy đủ những thăng trầm đã in hằn lên một Bạch Thiển Thượng thần uy nghi bướng bỉnh. Lúc này nàng là nàng toàn vẹn, nên tình yêu của nàng bấy giờ là hoàn mỹ nhất. 

       Bạch Thiển ngủ giữa rừng hoa, mơ một giấc mơ đẹp. Tiên cảnh dịu dàng nuông cơn mơ trôi dạt, cho nàng vỡ òa trong hạnh phúc khi thổn thức thốt lên: "Chàng đến rồi". 
       Đôi mắt ngấn lệ và chàng mỉm cười, vẫn hiền hòa và âu yếm như thế. Nàng an ủi mình như thế này rất tốt. Nhưng lúc đó, nụ cười trên môi người ấy nhạt đi, tan đi. Và chàng biến mất khỏi vòng tay nàng như làn gió vụt qua những tán hoa. Không để lại gì, không còn vết tích, cả hơi ấm cũng mơ hồ như một cơn say.
       Nàng vẫn ở nơi tiên cảnh dịu dàng, song điều kỳ diệu duy nhất thì không còn nữa. Nàng đã mất chàng rồi. Mộng cảnh đã tan vỡ…

       Khi động Hồ Ly hiện ra trước mắt, nàng gượm bước chậm lại. Đã lâu rồi không đi cổng chính, không ngờ cây đào trồng ở bên động ba năm trước đã nở hoa rực rỡ. Núi xanh xanh, cây xanh xanh, nước xanh xanh, ba năm qua, lần đầu tiên nàng nhìn thấy vẻ đẹp của Thanh Khâu.
       Dưới ánh sáng len qua mấy tầng mây chiếu rọi, cây hoa đào giữa non xanh nước biếc, giống như ráng chiều xán lạn sáng mãi trên Cửu Trùng Thiên.
       Dưới bóng cây rực rỡ đó một thanh niên vận áo bào đen đang đứng, đang vươn người ra, những ngón tay thon dài khẽ sờ lên bia mộ trước mặt.
       Giống như một giấc mơ.
       Nàng nín thở tiến lên hai bước, sợ động tác quá mạnh sẽ khiến cho cảnh tượng trước mặt biến mất.


       Chàng quay đầu lại, gió nhẹ vờn qua, ráng chiều trên cây nhấp nhô như những làn sóng biển màu đỏ. Chàng mỉm cười, vẫn như dáng vẻ lần đầu gặp mặt, mày mắt như tranh vẽ, mái tóc đen nhánh. Trong sóng biển màu, vài cánh hoa đào chao liệng, giữa trời đất không có màu sắc nào khác, cũng không có âm thanh nào khác.
       Chàng giơ tay, khẽ gọi: “Thiển Thiển, qua đây”.

       Tam sinh tam thế, ba đời ba kiếp, khi mắt nhòa, khi ngời sáng, cuối cùng vẫn không thoát nổi hai chữ duyên phận.
       Quá khứ – hiện tại – tương lai, ba kiếp nhân duyên của Dạ Hoa và Bạch Thiển, giữa mười dặm hoa đào mênh mông thắm sắc, từ nay chỉ còn hạnh phúc ngập tràn.

      Bất luận trải qua bao nhiêu thời gian, mười dặm hoa đào trong hồng hoang vẫn nở rực rỡ, tình này vẫn luôn vĩnh hằng.

       Tam sinh tam thế Thập lý đào hoa đã đưa từng nhân vật sống động bước vào trái tim khán giả, nhân vật Dạ Hoa của Triệu Hựu Đình chính là linh hồn của bộ phim. Điều khiến anh ấy để lại ấn tượng cho người xem chính là khả năng diễn tả tâm trạng bằng ánh mắt vô cùng xuất sắc mà không phải nam diễn viên nào cũng có thể làm được. Các cảnh cần thể hiện nội tâm của Dạ Hoa đều được anh xử lí rất tốt. Mọi tinh hoa trong diễn xuất, tâm tư và cảm xúc của nhân vật Dạ Hoa đều được Triệu Hựu Đình thể hiện qua ánh mắt. Chỉ qua các cảnh quay đặc tả đôi mắt ấy trên màn ảnh, người xem có thể cảm nhận được mọi cảm xúc mà Thái tử đang trải qua. 

       Những phân đoạn khóc, Triệu Hựu Đình không chỉ thể hiện bằng mắt mà còn dùng ngôn ngữ cơ thể để diễn đạt cảm xúc nhân vật. Khán giả hoàn toàn bị cuốn hút bởi diễn xuất của anh ấy, từng cử chỉ, ánh mắt của Dạ Hoa trong phim đều chân thật vô cùng. Từ giọt nước mắt tuyệt vọng cho đến giọt nước mắt trùng phùng hay hạnh phúc đều cho chúng ta cảm xúc rất thật. Chỉ với một ánh mắt, vài biểu cảm nhỏ, Triệu Hựu Đình đã cho khán giả thấy được tình yêu sâu đậm thấu tâm can của Dạ Hoa dành cho Bạch Thiển trong hàng loạt các phân đoạn như miệng cười nhưng mắt lại rưng rưng, lúc lạnh lùng như băng khi dịu dàng, ôn nhu. Triệu Hựu Đình đã làm lan toả cảm xúc, suy nghĩ của nhân vật, tạo nên một thái tử Dạ Hoa bề ngoài tuy lãnh đạm nhưng ẩn sâu trong đó là một con người nhu tình, sẵn sàng làm tất cả mọi thứ vì người thương của mình. Từng cử chỉ, biểu cảm hay lời nói của nam tài tử đều chứng minh rõ một điều, anh chính là Thái tử Dạ Hoa uy dũng, thâm tình bước ra từ nguyên tác.

       Những bản nhạc phim được trau chuốt kĩ lưỡng, da diết vô cùng. Khi cặp đôi trải qua một đoạn tình kiếp, luôn xuất hiện một ca khúc chủ đề cùng ca từ phù hợp với diễn biến và tâm lí nhân vật. Những bản nhạc nền với ca từ chất chứa nhiều nỗi niềm ưu tư, mang hơi thở của hoài niệm, của khắc khoải nhớ mong chờ đợi, của những đong đầy yêu thương không thể chuyển tải thành lời, buồn đến nao lòng, giai điệu thì mãi vấn vương trong tâm trí…

       Ta lại một lần nữa bị cuốn trôi vào những cung bậc cảm xúc thăng trầm, cùng sống, cùng cười, cùng khóc với nhân vật trong phim. Tam sinh tam thế nhưng nhân duyên lại là đời đời kiếp kiếp, nhẹ nhàng như cánh đào trong gió, thoang thoảng hương thơm trong nắng hồng, hạnh phúc như ánh sáng dịu dàng lan tỏa khắp mười dặm hoa đào, để cùng trường tồn mãi với thời gian vô tận. Giấc mộng tam sinh ấy, vụt trôi qua như làn khói, nhưng cảm xúc đọng lại sẽ chẳng thể nào phai mờ…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

***Bài viết tổng hợp có phần trích dẫn (in nghiêng) từ truyện: Tam sinh tam thế Thập lý đào hoa (Đường Thất Công Tử), tham khảo loạt bài viết và sưu tầm ảnh về Tam sinh tam thế, thập lý đào hoa trên internet.


Nguồn: Nhân văn blog (sưu tầm, tổng hợp và biên tập lại)

Bài viết liên quan
Hãy sống một thời thanh xuân không hối tiếc

Hãy sống một thời thanh xuân không hối tiếc

Ai cũng cần có một quãng đời tươi đẹp và hết lòng như thế, điên cuồng theo đuổi, yêu hết lòng, cống hiến hết mình; để khi quay đầu lại mới không nuối tiếc, mới có thể thanh thản mà mỉm cười.
Tuổi Thanh Xuân

Tuổi Thanh Xuân

“Những tình huống không ngờ tới và bất chợt gặp phải trong cuộc sống sẽ khiến ta trưởng thành…điều đó dù có là tình yêu hay là chia ly…hay là gặp gỡ…hay một điều gì đó…các em hãy nhớ rằng những điều đ...
Xin còn mãi yêu em

Xin còn mãi yêu em

“Xin còn mãi yêu em”, bản tình ca da diết về tình yêu trường tồn qua hai kiếp người. Liệu có tồn tại một thứ tình yêu vượt qua mọi rào cản, vượt qua cả giới hạn về thời gian của đời người. Liệu có phả...
Tình yêu không lời

Tình yêu không lời

"Tình yêu vốn không lời, tất cả nằm ở những lời chưa nói..." “Đến kiếp sau, anh hi vọng được sinh ra làm một chiếc nhẫn, một cặp kính hay một quyển nhật kí...những thứ bình thường để em có thể mua anh...
Chuyện tình cảm động trong "Bản tình ca buồn"

Chuyện tình cảm động trong "Bản tình ca buồn"

Bản tình ca buồn là một câu chuyện tình cảm động nhưng vô cùng lãng mạn và thấm đẫm chất thơ... Park Hae In từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ nên được dì nuôi nấng. Tuy mang đôi mắt mù lòa nhưng là một cô bé rấ...
Nấc thang lên thiên đường

Nấc thang lên thiên đường

Nấc thang lên thiên đường - Thiên đường có thật... Nằm trong top những bộ phim truyền hình buồn nhất xứ Hàn, Nấc thang lên thiên đường là chuyện tình đầy nước mắt của cặp thanh mai trúc mã Han Jung Se...
Nếu em không phải một giấc mơ

Nếu em không phải một giấc mơ

"Tại vì, trong chớp nhoáng và rất bất ngờ, em đã có mặt trong đời anh, em đã tồn tại trong trái tim anh, tại vì một khảnh khắc có em đã là quá nhiều đối với anh rồi. Ngày hôm qua đã là quá khứ, ngày m...
Giá trị của tình yêu trong "The notebook"

Giá trị của tình yêu trong "The notebook"

“Tôi chẳng có gì đặc biệt. Tôi chỉ là một người bình thường với những suy nghĩ bình thường, và tôi sống một cuộc đời bình thường. Chẳng có tượng đài nào dành cho tôi và tên tôi sẽ sớm bị quên lãng, nh...
Nhật kí tình yêu

Nhật kí tình yêu

"Phía sau mỗi tình yêu vĩ đại là một câu chuyện tình vĩ đại" Nhật kí là một chuyện tình kinh điển về việc tìm thấy, mất mát và tìm lại được chỉ bằng sự thuần khiết của từng dòng chữ. Noah và Allie khá...
Kiêu hãnh và Định kiến

Kiêu hãnh và Định kiến

Chính vẻ đẹp của tâm hồn mới đảm bảo cho một tình yêu bền vững. Kiêu hãnh và định kiến - Pride and Prejudice là tiểu thuyết lãng mạn nhất mọi thời đại. Jane Austen được xem là nhà văn đã mang đến cho ...
Điều kì diệu của tình yêu

Điều kì diệu của tình yêu

"Định mệnh có thể mang chúng ta đến với nhau, nhưng chính chúng ta làm cho định mệnh đó thành sự thật..." Chạng vạng (Twilight) là một cuốn tiểu thuyết lãng mạn về ma cà rồng dành cho thanh niên của n...
Tâm hồn mơ mộng

Tâm hồn mơ mộng

Rất nhiều người mải miết kiếm tìm hạnh phúc mà không biết rằng nó được giấu ngay trong tâm hồn của ...
Nắng ấm quê hương

Nắng ấm quê hương

Quê hương là gì hở cha?Ai đi xa cũng nhớ nhiều... Phải thừa nhận rằng từ trước giờ, con chưa bao ...
THÀNH NGỮ TRUNG HOA

THÀNH NGỮ TRUNG HOA

Ngọc bất trác, bất thành khí  Nhân bất học bất tri lý Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ Vô duyên ...
Status 129 trên Nhân Văn Blog

Status 129 trên Nhân Văn Blog

Âm nhạc luôn luôn là nguồn hạnh phúc cho tất cả mọi người sống trên trái đất. Không có âm nhạc thế ...
43 câu nói ý nghĩa

43 câu nói ý nghĩa

1. Bộc lộ sự nóng nảy ra ngoài, đó gọi là bản năng. Kìm nén sự nóng nảy vào bên trong, đó gọi là ...
Như một người cha

Như một người cha

Trong cuộc đời mỗi chúng ta, luôn có những người đã dạy ta một điều gì đó khiến cuộc đời ta thay ...
Người tuổi Dần

Người tuổi Dần

Trời sinh người tuổi Dần rất nhạy cảm, và có giác quan thứ sáu, có khả năng nhìn thấu nội tâm của ...

"Nhân sinh nhược chích như sơ kiến....
Nếu cuối cùng mọi thứ đều phải tan biến, chỉ xin được giữ lại ánh nhìn buổi ban sơ..."

Bụng chứa thi thư, 

phong thái tự đẹp!

Hữu xạ tự nhiên hương

Ngọc bất trác, bất thành khí 

Nhân bất học bất tri lý

Nhất tự thiên kim

Thiên ngôn vạn ngữ

Tri nhân tri diện bất tri tâm

Video clip